G7 tuyên bố “sẵn sàng bất cứ lúc nào” giải phóng dự trữ dầu chiến lược nếu cần, nhưng hiện chưa triển khai xả kho phối hợp, nhằm trấn an thị trường hơn là can thiệp ngay lập tức.
Lập trường này đóng vai trò “bệ đỡ” kỳ vọng giá khi nhà chức trách theo dõi an ninh năng lượng, điều kiện thị trường, chuỗi vận chuyển và đánh giá liệu các công cụ không khẩn cấp có đủ hiệu quả trước khi dùng đến dự trữ.
G7 cho biết có thể xả dự trữ dầu chiến lược “bất cứ lúc nào” nếu cần, song hiện chưa kích hoạt hành động phối hợp, nhấn mạnh tính sẵn sàng thay vì giải phóng ngay lập tức.
Tuyên bố này hoạt động như một cơ chế “chống sốc” cho thị trường, giúp ổn định kỳ vọng giá trong khi các chính phủ tiếp tục đánh giá rủi ro nguồn cung, năng lực vận tải, tuyến đường hàng hải và mức độ hiệu quả của các biện pháp can thiệp không khẩn cấp.
Việc phát tín hiệu mà không xả kho cho phép nhà chức trách giữ tính linh hoạt chính sách, đồng thời hạn chế tác động phụ của việc sử dụng dự trữ chiến lược khi chưa có bằng chứng rõ ràng về thiếu hụt vật lý kéo dài.
IEA đánh giá căng thẳng hiện tại mang tính gián đoạn logistics tạm thời hơn là thiếu hụt dầu trên phạm vi toàn cầu, nên dự trữ khẩn cấp chỉ là phương án dự phòng, không phải công cụ mặc định lúc này.
IEA nhấn mạnh thị trường vẫn có dầu, trong khi trở ngại nằm ở vận chuyển và phân phối. Điều này giải thích vì sao G7 ưu tiên phát tín hiệu sẵn sàng để kiềm chế “phần bù rủi ro” trong giá, thay vì giải phóng thùng dầu ngay.
Với thị trường, tín hiệu chính sách có thể làm dịu biến động trong ngắn hạn, nhưng không trực tiếp giải quyết các “nút thắt” vận tải mà IEA đề cập. Do đó, mức độ ổn định giá phụ thuộc vào việc logistics có được khơi thông hay không.
Ở góc độ chính sách, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron cũng mô tả sử dụng dự trữ chiến lược là một lựa chọn có thể tính đến, đồng thời gợi ý khả năng phối hợp giữa các lãnh đạo để đối phó áp lực giá năng lượng, nhấn mạnh can thiệp có điều kiện.
Một đợt xả kho phối hợp nhiều khả năng xảy ra khi xuất hiện cú sốc giá mạnh, mất nguồn cung vật lý nghiêm trọng và kéo dài, hoặc gián đoạn đáng kể tại Eo biển Hormuz, thay vì chỉ tắc nghẽn vận chuyển.
Các ngưỡng kích hoạt thường được nhắc đến gồm giá tăng đột biến, thiếu hụt vật lý kéo dài, hoặc việc quá cảnh qua Eo biển Hormuz bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Rủi ro khu vực có thể dẫn tới cắt giảm xuất khẩu và phát sinh thiếu hụt sản phẩm nếu xung đột làm các hạn chế tồi tệ hơn.
Để xả kho phối hợp, cần có đánh giá kỹ thuật về điều kiện thị trường từ IEA và quyết định đồng thuận của các chính phủ G7, trước khi triển khai qua hệ thống dự trữ quốc gia.
Cách tiếp cận hiện tại là duy trì trạng thái “sẵn sàng” mà không cam kết hành động ngay. Tuyên bố này nhằm giữ công cụ dự trữ cho tình huống khẩn cấp rõ ràng, đồng thời hỗ trợ ổn định kỳ vọng giá khi rủi ro địa chính trị hoặc gián đoạn vận tải gia tăng.
Cơ chế xả kho phối hợp có thể được kích hoạt nếu giá tăng vọt, xảy ra mất nguồn cung vật lý nghiêm trọng và kéo dài, hoặc Eo biển Hormuz bị gián đoạn đáng kể. IEA sẽ đánh giá điều kiện thị trường và các bộ trưởng G7 cần đạt đồng thuận để triển khai.
Tác động thường ở mức vừa phải và mang tính tạm thời, chủ yếu làm giảm phần bù rủi ro và giảm căng thẳng nguồn đầu vào cho nhà máy lọc dầu. Hiệu quả phụ thuộc vào khối lượng, thời gian xả, và việc vấn đề là tắc nghẽn logistics hay thiếu hụt vật lý.


